Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013

"Tâm hồn đồng điệu" của một ca sĩ

Đọc tập truyện Những tâm hồn đồng điệu của Lưu Quang Minh (Thái Hà Books & NXB Văn học, 2013). Nhà văn Nguyễn Quỳnh Trang giới thiệu.

Tập truyện Những tâm hồn đồng điệu.

1. Liệu sẽ thế nào, khi đọc một tập truyện, mà tác giả của nó là một ca sĩ với tuổi đời còn trẻ (sinh năm 1988), và với ước mong hai trong một, là vừa hát vừa viết văn?

Không viết theo lối tự sự, mà tập truyện được dựng lên từ việc cóp nhặt các "entry" trên blog hay "note" trên mạng như một số người trẻ khác đã làm, ra được một cuốn, làm ra chút đình đám, rồi biến mất như sương dưới nắng mai; Lưu Quang Minh viết theo lối có cốt truyện, có điều gì đó đáng được kể ra qua điểm nhìn của một người, mà khi viết, ưu điểm cần nói tới là quên bản thân là ca sĩ, mà chỉ là người trẻ bình thường, ưa nghĩ, ưa chiêm nghiệm, ưa nối các sự vật vào nhau để cho ra một câu chuyện có thể hiểu, dù lắm lúc rời rạc và hơi chắp vá.

Những tâm hồn đồng điệu gồm 20 truyện ngắn, làm nên hơn 200 trang sách. Đây là tập truyện thứ hai của Lưu Quang Minh, sau cuốn đầu tay Gia tài tuổi 20. Điều mà báo chí thích viết gì về nó, lại ít khi đề cập tới văn chương của một ca sĩ thế nào, mà chủ yếu làm nổi bật một ca sĩ sáng láng đẹp trai dù không xuất hiện nổi bật trên các sân khấu ca nhạc lớn nhưng chí ít là biết sáng tác truyện ngắn thay vì đốt thời gian trong vũ trường hay các quán bar hoặc các scandal.

2. Lưu Quang Minh viết về mọi thứ gần gũi trong cuộc sống của mình. Từ Cơm nhà, Đồ chơi, Chuyện dạy kèm, Gỏi khô bò vs McDonnald's, Phá lấu vỉa hè, Khiêu vũ ở công viên Lê Văn Tám,... đến Cà phê Cùn, Ca sĩ kẹo kéo, Gia đình nhà Cún, Ngài iPod, Tắc Kè, Ông Khùng. Truyện nào cũng ngăn ngắn. Nhân vật đủ có chàng, có nàng, có anh, có em, có bố có mẹ. Bối cảnh có quán cà phê, có công viên, có nhà, có đường, có phố.

Và cái hay mà Lưu Quang Minh thể hiện, đó là câu chuyện giản dị, không phô bày câu chữ bóng lộn, và vấn đề nói tới, không do xuất phát từ cuộc sống xa hoa hào nhoáng phù du mà người ta dễ nghĩ khi nói tới đời ca sĩ, mà rất bình dị với những con người lam lũ nghèo mà không hèn đang tồn tại trong thành phố hào hoa.

Lưu Quang Minh thích kể cho ra một câu chuyện, thay vì chú ý tới văn phong. Không có sắc màu, không điểm nhấn, không cá tính, chuyện của Minh kể rất dễ để quên và khó điều đọng lại. Hầu như, chỉ nhìn thấy các chuỗi hành động của con người đi qua, mà khó nêu được bản chất vì sao lại thế. Chỉ miêu tả, rồi thoại, nội tâm nhân vật khi được điểm tới lại hời hợt, không chạm được vào cảm xúc người đọc. Truyện mà Lưu Quang Minh viết, chủ yếu dành cho người trẻ không thích suy tư nhiều.

"Những tia nắng cuối cùng trong ngày thi nhau ùa theo mặt trời dần khuất sau đám mây mờ. Một chốc, cả thành phố ngập chìm trong ánh đèn đường vàng vọt. Những xô phá lấu hẳn giờ cũng hết sạch sành sanh. Tôi mường tượng trong tâm trí: những bà lão, những cô dì ngày ngày tảo tần với món khoái khẩu của bao nhiêu lứa họa trò nhỏ đang thu dọn trở về sau một ngày vất vả". ( Phá lấu vỉa hè . T69)

Ừ, thì có rảnh rỗi, hãy đọc các mẩu truyện trong Những tâm hồn đồng điệu của Lưu Quang Minh để biết, dù là ca sĩ, thì tâm hồn luôn trong sáng và đẹp khi biết nhìn cuộc đời bằng đôi mắt cảm thông.

Nguyễn Quỳnh Trang

Thể thao & Văn hóa

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét